Đá và những người thợ đá
 
Đừng nghĩ đá vô tri 
Khi mẹ đến tìm con lại choàng ôm lấy đá 
Ai hiểu mẹ lúc này bằng tấm bia mộ chí 
Tay mẹ gầy làm đá run lên 
 
Đôi khi tưởng đến đá cũng mềm 
Ấy là đá sân ga một chiều tiễn biệt 
Ấy là đá Trường Sơn những mùa sốt rét 
Ngón chân bấm trong bùn người với đá dìu nhau 
 
Đá là vọng phu trước biển thương đau 
Là cái cối cái chày trong đời bình dị 
Là lịch sử, thời gian trên bia mờ nét chữ 
Cái gì chết, cái gì thành bất tử 
Đá vô tri lại nhớ hộ cho người 
 
Đá ngổn ngang, đá trùng điệp dưới trời 
Sống giữa đá là những người thợ đá 
Bụi đá bay trong hơi họ thở 
Cơm họ ăn có đá sạn hàm răng 
 
Đá mùa hè đá cũng mùa đông 
Nặng nhọc đá và im lìm cũng đá 
 
Họ đi qua cuộc đời nhẹ nhàng như chiếc lá 
Đá là lời họ nói với mai sau 
 
Họ nói trên văn bia, họ nói dưới đường tàu 
Họ nói giữa toà sen, họ nhập vào mình Chúa 
Ngay cả những nơi đá còn nguyên dáng đá 
Như đá lát sân ga, đá dựng trên mồ 
Đá an ủi con người, đá là kẻ đưa thư 
Sao thiếu một phong thư gửi những người làm đá 
 
Giấy thì quá mỏng manh mà câu thơ lại nhỏ
Biết tặng đá bằng gì hỡi Núi của đời ta
 
20-3-1980 
 
Nguồn: Vầng trăng trong chiếc xe bò/ NXB Văn học, 1988.


 
Tin khác